Tôi có thói quen trèo lên mái nhà ngồi nghe nhạc và nhâm nhi cà
phê mỗi lúc thấy đầu óc mình cần giải tỏa hoặc để giết thời gian vào
những hôm mất ngủ.
Đối
với một đứa con gái mà nói, đó là một chuyện liều lĩnh, khác người.
Nhưng đối với một đứa con gái như tôi, tôi thích thế. Chẳng có lí do gì
cả, chỉ vì tôi thích thôi.
Tôi
thường thấy em ngồi một mình dưới ánh đèn sân tennis viết nhật kí. Có
lẽ em nhỏ tuổi hơn tôi bởi khuôn mặt em vẫn còn rất nhiều nét trẻ con.
Em có mái tóc rối , dáng người gầy và một đôi mắt buồn. Mỗi lần em ngước
lên nhìn trời, tôi hay chồm người xuống và chăm chú ngắm khuôn mặt em.
Không phải hôm nào em cũng viết, nhưng mỗi lần cầm theo cuốn sổ, em viết
rất lâu và rất dài. Tôi chợt nhớ lại mình 6 năm về trước, cũng thường
xuyên viết nhật kí như vậy. Tuy nhiên, sau khi bị cô bạn thân lấy trộm
nhật kí, tôi bỏ thói quen đó. Bỗng nhiên thấy em, tôi như lại thấy tôi
ngày nào.
Có
đôi lần tôi thấy em rất lạ. Em viết, vai em run lên nhưng em không
khóc. Điều đó làm tôi quá một lần thắc mắc: thế giới của em có những gì?
Tôi rất ít khi thấy em cười. Lắm lúc, tôi cũng muốn trèo xuống, thử bắt
chuyện làm quen, biết đâu có thể chia sẻ được với em điều gì đó. Nhưng
tôi thường đắn đo.
Trước
đây, tôi có một thế giới của riêng mình, đó là những quyển nhật kí.
Nhưng kể từ khi thế giới ấy bị xâm phạm, bị xới tung lên, tôi không buồn
lui tới đó nữa. Người ta hay tìm về cái cõi riêng tư của mình bởi chỉ
muốn đừng ai chạm vào nó. Vậy thì khi nó bị phát hiện và bị lật tung
lên, người ta còn lí do gì để ở lại?
Em cũng vậy. Sân tennis lúc 9h30 là của riêng em. Nếu
tôi bước vào, liệu em có còn an tâm để tiếp tục đến? Hẳn là cô bé ấy
rất không muốn người khác biết. Bởi nếu một người muốn viết nhật kí thì
thông thường, họ thường viết ở trong phòng chứ không phải là sân tennis.
Bởi thế, tôi quyết định chỉ nhìn em ở góc 50 độ từ trên mái nhà.
Rồi
một ngày, em biến mất. Một tuần liền, đêm nào tôi cũng trèo lên mái nhà
nhưng em không tới. Tôi bỗng nhận ra, góc 50 độ và một cô bé ngồi cắm
cúi viết nhật kí là lí do lớn khiến tôi muốn duy trì thói quen trèo lên
mái nhà. Bởi không hiểu sao, tôi thấy mình trong đó. Và tôi cảm thấy nhẹ
nhõm hơn mỗi khi nhìn em.
Khi
việc ngắm nhìn ai đó trở thành một thói quen, và khi họ bỗng dưng biến
mất, bạn sẽ luôn muốn đi tìm họ. Nhưng tôi biến tìm em ở đâu? Khi mà
ngay cả cái tên của em tôi cũng chưa từng đặt dấu hỏi.
Tôi
nghe nhạc nhiều hơn để lấp đi thói quen quan sát em. Và một buổi tối
nọ, vơ đại một cái đĩa và bật nó lên, khi nghe bài hát ấy, tôi nhận ra
vài điều đặc biệt.
Tôi
nghe nhạc bằng máy nghe đĩa và rất chăm đi mua đĩa nhạc (đương nhiên
không phải đĩa lậu). Tin tôi đi, nếu bạn là người đam mê âm nhạc hoặc
đơn giản thích nghe nhạc và nếu có điều kiện, hãy dành dụm mua một chiếc
máy nghe đĩa. Cảm giác thú vị và "đã" hơn rất nhiều khi ôm khư khư cái
laptop hay nghe nhạc từ điện thoại hoặc ipod. Điều mà tôi khoái nhất là
có thể cầm nó vừa nghe nhạc vừa dầm mưa mà ko lo nó bị trục trặc gì. Và
tối hôm đó, tôi đã đứng trên mái nhà, dầm mưa nghe nhạc. Đĩa của Sarah
Connor, bài " I"ll always find you in my heart".
Khi
thực sự quan tâm tới một ai đó và một ngày khi họ bước ra khỏi cuộc
sống của bạn hoàn toàn, bạn sẽ hoang mang. Giống như tôi, khi cô bé ấy
không xuất hiện ở sân tennis nữa, tôi cần phải cố gắng để bỏ thói quen
ngoái đầu về góc 50 độ để tìm em. Và khi một - người - đã - từng - rất -
đặc - biệt đối với tôi bước ra khỏi cuộc sống của tôi, tôi cũng đã chơi
vơi và hoang mang rất nhiều, thậm chí có đôi lúc, tôi muốn đi tìm nhưng
lại chẳng biết tìm người đó ở đâu.
Nhưng
khi nghe bài hát này, tôi bỗng nhận ra, những lúc như thế, hãy tìm họ ở
trong chính trái tim của mình. Có nơi nào lưu giữ nhiều hình ảnh của họ
bằng trái tim ta không khi ta đã quan tâm tới họ nhiều như thế chứ! Một
nơi mà chỉ cần nhắm mắt, bạn đã có thể nhìn thấy người bạn muốn gặp...
"...Baby I know
I will always find you in my heart
I just have to close my eyes
Make a wish, I see you there
And all my dreams come true
I will always find you in my heart
No matter if you"re near or if you"re far
I"ll find you in my heart"
Tôi
nghe đi nghe lại bài hát đó suốt vài ngày. Cho đến khi nghe và hiểu hết
toàn bộ lời bài hát, đó là một buổi tối vô cùng đẹp trời, sao nhiều và
sáng đến mức đèn từ sân tennis không thể át được, bỗng nhiên cô bé đó
lại xuất hiện. Em cầm theo cuốn nhật kí.
Tôi
vui mừng hướng mắt về góc 50 độ, lại chỗ cũ rồi ngồi xuống, tay chuẩn
bị cắm phone vào tai thì bỗng nhiên, em đặt cuốn sổ xuống bên cạnh rồi
ngước lên nói to:" Cho em nghe với! Chị muốn nói chuyện thì trèo xuống
đây, đừng ngồi trên đó nhìn lén em!". Tôi quên cắm phone vào tai...
Từ hôm đó, chúng tôi là bạn...
Nếu
tôi là bạn, những người đủ kiên nhẫn đọc xong cái entry này của tôi,
tôi sẽ nghe thử bài "I"ll always find you in my heart" luôn và ngay bây
giờ!
Mymeo