Ai cũng bảo số Lan sướng, lấy được chồng giàu sang chẳng khác gì “chuột sa chĩnh gạo”.
Trong một lần đi họp
đồng hương, Lan và anh Phương đã làm quen và trao đổi số điện thoại. Sau
một thời gian liên lạc và đi chơi cùng nhau thì anh chính thức ngỏ lời
yêu chị. Chị đã khóc vì hạnh phúc.
Anh Phương là mẫu người
đàn ông lí tưởng đối với chị. Anh đẹp trai, hiền lành và sống rất tình
cảm, hơn nữa gia đình anh lại rất có điều kiện. Ngay khi anh ra Hà Nội
học, bố mẹ đã thuê hẳn cho anh một căn hộ chung cư cao cấp để có thể yên
tâm học hành.
Không như những anh
chàng sinh viên khác phải lo đi làm thêm kiếm tiền trang trải cho việc
học, anh được bố mẹ chu cấp cho đầy đủ không thiếu thứ gì, từ điện
thoại, máy tính cho tới xe cộ đều thuộc loại đắt tiền.
Nhưng không vì thế mà anh chạy theo lũ bạn ăn chơi đua đòi, anh rất chăm học và kì nào cũng nhận được học bổng của trường.
Khi mới yêu nhau, anh
cũng hay đưa Lan về nhà chơi, thấy căn nhà khang trang lại được bố mẹ
anh vui vẻ tiếp đón nên chị càng tin tưởng vào lựa chọn của mình là đúng
đắn.
Chị không phải ngồi rỗi bắt được vàng như người ta vẫn tưởng (Ảnh minh họa)
Một đám cưới được tổ
chức hoành tráng khi chị ra trường. Họ hàng hai bên ai cũng mừng cho Lan
khi tìm được một chỗ dựa vững chắc cho đời mình.
Nhưng về làm vợ anh rồi chị mới vỡ mộng.
Nhà chồng không hề giàu
có như Lan tưởng. Để có tiền lo cưới vợ cho anh, mẹ chồng đã phải đi
vay mượn. Tới khi cưới xong tiền mừng được dùng để trả nợ, anh chị cũng
không được nhận một đồng nào.
Ngay cả chiếc xe tay ga
mới mua cho chị đi làm cũng là tiền mượn của cô chồng. Mảnh đất bố mẹ
chồng “giới thiệu” trong lễ cưới là sẽ tặng cho anh chị cũng là “bong
bóng xà phòng”.
Lan bàng hoàng hụt hẫng
khi biết mọi chuyện, cảm giác như mình vừa bị lừa. Chị trút lên chồng
mọi sự bực bội nhưng anh vẫn chẳng nói gì.
Thực ra thì đâu phải
anh lừa dối gì chị, chẳng qua chị bị cái vẻ hào nhoáng bề ngoài của anh
huyễn hoặc. Anh chưa bao giờ nói với chị là gia đình anh giàu có. Có
trách thì chỉ trách chị nhìn người qua giá trị vật chất. Chị buồn bã uể
oải trong những ngày đầu làm dâu.
Như hiểu ra mọi chuyện,
mẹ chồng chị gọi vào tâm sự: “Nhà ta không giàu có như thiên hạ vẫn
tưởng, ai cũng nghĩ nhà mình có cả núi tiền nhưng làm gì có. Mẹ quanh
năm ốm đau không làm được gì. Tất cả đều trông chờ vào đồng lương ít ỏi
của bố con. Chẳng qua vì mẹ cố vun vén lấy chỗ này đập chỗ kia nên cũng
không đến nỗi nào. Con mới về làm dâu còn nhiều điều chưa biết, chưa
hiểu. Có gì con cứ hỏi mẹ chứ đừng nghe thiên hạ đồn thổi. Vợ chồng con
hạnh phúc là điều mà mẹ mong muốn nhất”.
Chị lặng thinh ngồi nghe mà chẳng biết nói gì...
Thì ra, để anh có thể
chuyên tâm học hành, để anh không phải thua kém bạn bè, mẹ đã tiết kiệm
từng đồng để chu cấp cho anh một cuộc sống đầy đủ. Mẹ nói chỉ có mình
anh, bố lại là bộ đội thường xuyên xa nhà nên mẹ thương anh lắm.
Tới giờ chị mới hiểu vì
sao anh lại chăm chỉ học hành đến thế, vì anh cũng rất yêu mẹ và hiểu
những gì mẹ đã hi sinh cho anh. Thế mà chị cứ ngỡ chị hiểu anh lắm rồi.
Tối nằm ôm chồng, chị
thủ thỉ: “Sao anh không cho em biết, em có thể san sẻ mọi chuyện cùng
anh mà”. Anh Phương nhìn vợ cười: “Em cứ là vợ hiền, dâu thảo như thế là
được rồi”.
Cuộc sống bình yên trôi
qua cho tới một ngày, mẹ chồng phát bệnh phải vào viện cấp cứu. Số tiền
ít ỏi của cả gia đình không nhằm nhò gì với số tiền viện phí.
Nhìn chồng lo lắng nghĩ
cách kiếm tiền mà lòng chị cũng như có lửa đốt. Bàn với chồng đi vay
thì anh bảo vay cũng chẳng được bao nhiêu vì ai cũng khó khăn.
Chị cũng không dám vay nhà ngoại vì ai cũng nghĩ chị lấy chồng giàu sang, giờ vay thì thế nào cũng lắm chuyện thị phi.
Nghĩ tới nghĩ lui chẳng
biết làm thế nào, cuối cùng chị bàn với chồng bán mảnh đất con con mà
anh chị chắt chiu mua được với giá hời. Chồng buồn bã: “Bán đi thì dễ
nhưng không mua được mảnh tốt như thế nữa đâu”.
Cũng biết nếu bán đi
rồi thì có lẽ chẳng bao giờ anh chị có được ngôi nhà riêng cho mình,
nhưng chị không thể ích kỉ mà không nghĩ tới mẹ. Bán đất xong không
những cứu được mẹ chồng mà số nợ của gia đình cũng được giải quyết. Chị
thở phào khi gia đình tai qua nạn khỏi.
Mẹ chồng biết chuyện
thì trách anh chị: “Các con nông nổi quá, bệnh của mẹ không phải ngày
một ngày hai mà khỏi được, bán đất đi rồi thì lấy tiền đâu mà mua lại”.
Chị cầm lấy tay mẹ: “Còn người còn của mẹ ạ, mẹ không đuổi bọn con đi là được rồi”. Mẹ khóc nhưng chị biết mẹ đang vui lắm.
Cho tới giờ khi đã sinh
con và cuộc sống cũng mới tạm ổn nhưng gia đình chị luôn ngập tràn hạnh
phúc. Chị không phải ngồi rỗi bắt được vàng như người ta vẫn tưởng.
Nhưng chị có thứ còn hơn cả thế, đó là tình yêu thương của chồng và bố
mẹ chồng. Thứ mà có tiền chưa chắc đã mua nổi.
Theo Nguyễn Ngọc
TTVN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét